Con sẽ nhớ hoài những lúc Mẹ giận con, không thèm nói chuyện với con lấy một câu nhưng đâu đó Mẹ hỏi mấy đứa nhỏ “ Chị Hai về chưa con”, “ nó thực tập không biết ra sao rồi nữa”, “ đau thì phải đi bệnh viện chứ”,…
Con vẫn nhớ như in những tâm sự của Mẹ về một tuổi thơ không tròn trĩnh, không được như con bây giờ – của thuở ấu thơ – đầy niềm vui và nụ cười không dứt…Mẹ không có Ba, Mẹ phải chịu nỗi đau khi chứng kiến ông Ngoại đứng trước tòa không nhận Mẹ là con. Con có thể tưởng tượng cái cảnh Mẹ đứng như trời trồng lúc ấy và tai in hằn những tủi thân chất nghẹn ngào. Mẹ lớn lên không được sự chăm sóc, bảo bọc của một người Cha, Mẹ không được học hành đến nơi đến chốn “ Con bà Hai đứa nào cũng thành đạt, đứa nào cũng ngồi phòng máy lạnh, cuối tháng lãnh lương, đi xe máy, ngồi xe hơi…” Còn Mẹ, 365 ngày “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời”, 366 ngày – không có lấy một giấc ngủ trưa trọn vẹn. Một hạt mưa cũng khiến Mẹ lo một vụ mì thất bác, vụ đậu mốc meo. Cái nắng quá oi ả của miền Nam cũng khiến Mẹ thấp thỏm lo cho đám rau không đủ xanh tiền chợ, hàng chuối không buông buồng, đu đủ không ra hoa. Mẹ tích góp từng đồng gửi con mỗi tháng học đại học mấy năm nay “ Đời cha mẹ bây khổ, tụi bây ráng học mà sau này sướng cái thân.. Thấy ba mẹ bây khổ cực từng ngày không?” Con sẽ không bao giờ quên cái mùi mồ hôi hằn trên áo lao động của Mẹ. Nó “say” những vất vả lo toan thành tình yêu vô bờ bến, nó đọng lại những yêu thương khó cất thành lời, nó là hiện thân của sự hy sinh và cố gắng không ngơi nghĩ. Nó là chất, là men, là sữa nuôi con lớn lên từng ngày, dạy con biết lao động chân chính, dạy con biết vươn lên trong mỗi khó khăn, dạy con biết thầm lặng,thấu hiểu và sẽ chia…
Con yêu nụ cười của Mẹ, thánh thiện và chân chất đời thường, bởiở đó không có đố kỵ cuộc sống, không có toan tính, âm mưu, không có dối trá và thủ đoạn…
Con yêu cái cách được ôm Mẹ bằng cả vòng tay. Mẹ “lớn” thật đấy, vững chãi mà dịu hiền, ấm áp lạ…
Con yêu mỗi bữa cơm chỉ toàn bạc hà muối nhai dai nhách nhưng đẫm vị của yêu thương, của công Mẹ trồng, Mẹ ngâm ủ; đậu đũa nhạt phèo nhưng “đựng” bao nhiêu khó nhọc những ngày tỉa, hái, chăm sóc. Con khoái vị ngọt lịm của đu đủ, mùi thơm của chuối cau…Đó là thứ Mẹ bán 1kg hai ngàn, 100 kg hai trăm. Đó là vị của tích góp, vunđầy; là vị của niềm tin “ con mình không đói khổ nơi thành thị”…
Con yêu những buổi chiều mưa lạnh ngắt, nấu được nồi nước nóng dành cho Mẹ về tắm sau chặng đường xa từ rẫy Sông Ui đến nhà. Đó là hơi ấm của tình, của thương, của hiểu những hy sinh, vất vả…
Con yêu cái cách Mẹ im lặng nhìn con tự bước đi vững vàng trên đôi chân của mình, yêu cái giọng nói ấm áp qua điện thoại của Mẹ “ bữa nay học hành sao rồi con”, yêu cái cách Mẹ nắm cơm cho con mang lên Kí túc xá, gói vội quả đu đủ làm quà cho bạn bè…
Con yêu những buổi chiều long lanh ánh mắt Mẹ, sớm bình minh nụ cười tươi gọi con dậy…Con yêu sự giản dị đến từ cách ăn mặc của Mẹ,chẳng chút phấn son nhưng Mẹ đẹp như thiên thần ấy! Con yêu một tâm hồn lấp lánh tình thương và đầy bao dung của Mẹ…Con yêu một dáng đi, một cách sống, một con Người, một hình tượng sáng trong…
Ngàn lời yêu thương cũng không đủ, trăm đóa hoa cũng không sao nói hết…Gửi đến Mẹ sự cảm nhận đong đầy nhất từ trái tim. Không cần chờ đến những mùa 8/3 nữa, vì con biết yêu thương là hành động. Con sẽ luôn sống tốt và chăm chỉ mỗi ngày. Con sẽ luôn vững vàng và tự tin để Mẹ không lo lắng. Con sẽ đi và vươn tới mơ ước Mẹ đã đắp xây cho con…
Những mùa 8/3 đến lại đi…Những ngày con có Mẹ…Yêu Mẹ nhất trần đời, Mẹ ơi Mẹ biết không, conyêu Mẹ!